读梅宛陵诗集书后 其二

(清代)汤储璠

人谓诗以穷而工,我谓工诗而后穷。自古诗人多富贵,《雅》《颂》作者何雍容。

间有孤生一枝笔,不与群雅相和同。驱使神鬼出奇怪,雕剜造化开屯蒙。

江山涕泣诉真宰,恐千万年无鸿濛。然后帝乃降薄罚,捐除禄命称诗雄。

使公稍能自贬损,登之馆阁声隆隆。公乃爱穷死不悔,君相欲福难为功。

呜呼《大雅》久沦丧,齐鸣瓦缶轻黄钟。江河赖此为砥柱,倒障狂澜使勿东。

万岁千秋有述作,何须与世问穷通。

《读梅宛陵诗集书后 其二》拼音标注

dú méi wǎn líng shī jí shū hòu qí èr
rén wèi shī yǐ qióng ér gōng,
wǒ wèi gōng shī ér hòu qióng。
zì gǔ shī rén duō fù gùi,
《 yǎ 》 《 sòng 》 zuò zhě hé yōng róng。
jiān yǒu gū shēng yī zhī bǐ,
bù yǔ qún yǎ xiāng hé tóng。
qū shǐ shén gǔi chū qí guài,
diāo wān zào huà kāi tún méng。
jiāng shān tì qì sù zhēn zǎi,
kǒng qiān wàn nián wú hóng méng。
rán hòu dì nǎi jiàng bó fá,
juān chú lù mìng chēng shī xióng。
shǐ gōng shāo néng zì biǎn sǔn,
dēng zhī guǎn gé shēng lóng lóng。
gōng nǎi ài qióng sǐ bù hǔi,
jūn xiāng yù fú nán wèi gōng。
wū hū 《 dà yǎ 》 jǐu lún sāng,
qí míng wǎ fǒu qīng huáng zhōng。
jiāng hé lài cǐ wèi dǐ zhù,
dǎo zhàng kuáng lán shǐ wù dōng。
wàn sùi qiān qīu yǒu shù zuò,
hé xū yǔ shì wèn qióng tōng。