哭秋江黄处士

(明代)唐桂芳

古道重死生,交情念别离。当年李相国,好贤忘渴饥。

处士坐东阁,供帐出等夷。开口论利害,如斫生蛟螭。

铓锷中肯綮,一一随所之。或者劝筮仕,掉头从此辞。

裴回万山中,慈母登期颐。忆初母抱病,医药弗克治。

神明托梦寐,指点令人为。秋天割崖蜜,暮夜还家迟。

猛虎卧当道,磨牙白差差。须臾虎驯去,熟视无猜疑。

母啖味益永,母疗疾如期。后增风木感,常怀蓼莪诗。

岁在己巳秋,我寓吴松湄。处士乘单舸,短袖风披披。

殷勤出画轴,墨汁犹淋漓。怒石迸欲落,晴江吹涟漪。

松根著处士,漆墨长须眉。俯瞰秋月渚,袅袅钓竿垂。

可怜竟契阔,消息两不知。偶然识令子,如公貌瑰奇。

问答未及了,涕泗生惨悲。处士已仙去,白杨冢累累。

吾意翁不死,精气常交驰。化为岐山凤,产作斋房芝。

不然丁令威,重有归来时。

《哭秋江黄处士》拼音标注

kū qīu jiāng huáng chù shì
gǔ dào zhòng sǐ shēng,
jiāo qíng niàn bié lí。
dāng nián lǐ xiāng guó,
hǎo xián wàng kě jī。
chù shì zuò dōng gé,
gōng zhàng chū děng yí。
kāi kǒu lùn lì hài,
rú zhuó shēng jiāo chī。
máng è zhōng kěn qǐ,
yī yī súi suǒ zhī。
huò zhě quàn shì shì,
diào tóu cóng cǐ cí。
péi húi wàn shān zhōng,
cí mǔ dēng qī yí。
yì chū mǔ bào bìng,
yì yào fú kè zhì。
shén míng tuō mèng mèi,
zhǐ diǎn lìng rén wèi。
qīu tiān gē yá mì,
mù yè huán jiā chí。
měng hǔ wò dāng dào,
mó yá bái chà chà。
xū yú hǔ xún qù,
shú shì wú cāi yí。
mǔ dàn wèi yì yǒng,
mǔ liáo jí rú qī。
hòu zēng fēng mù gǎn,
cháng huái liǎo é shī。
sùi zài jǐ sì qīu,
wǒ yù wú sōng méi。
chù shì chéng dān gě,
duǎn xìu fēng pī pī。
yīn qín chū huà zhóu,
mò zhī yóu lín lí。
nù shí bèng yù luò,
qíng jiāng chūi lián yī。
sōng gēn zhù chù shì,
qī mò cháng xū méi。
fǔ kàn qīu yuè zhǔ,
niǎo niǎo diào gān chúi。
kě lián jìng qì kuò,
xiāo xī liǎng bù zhī。
ǒu rán shì lìng zǐ,
rú gōng mào gūi qí。
wèn dá wèi jí le,
tì sì shēng cǎn bēi。
chù shì yǐ xiān qù,
bái yáng zhǒng lèi lèi。
wú yì wēng bù sǐ,
jīng qì cháng jiāo chí。
huà wèi qí shān fèng,
chǎn zuò zhāi fáng zhī。
bù rán dīng lìng wēi,
zhòng yǒu gūi lái shí。