真子飞霜镜歌
(清代)唐庆云
我家金石罗文房,案头拂拭开缃囊。晓来头匣见古镜,青铜一片铭飞霜。
略似菱花分八角,千年不蚀凝清光。背有古画老桐树,双枝并立栖凤凰。
莲花绰约出小沼,神龟游上莲叶香。新笋破泥欲解箨,参差四面皆筼筜。
山云轻聚衔半月,下有小几横干将。真子何人在竹下,膝前更见清琴张。
仰观星月共皎洁,七弦乍弄神洋洋。仙人春夏坐晴暖,忽将雅操翻清商。
一弹閒院有寒气,再弹更觉天苍凉。五更碧瓦一痕破,惊起青女窥鸳鸯。
此时凉气满庭树,拂叶惨淡将成黄。阶前明月冷如水,霏霏玉屑沾衣裳。
霜华拂拂看不定,冰蚕丝紧鸣指旁。我揽古鉴照双鬓,神清意静吟且长。
云净遥天变春夏,每见夜色寒苍茫。真仙千载不知老,我且磨镜同诗藏。
《真子飞霜镜歌》拼音标注
zhēn zǐ fēi shuāng jìng gē
wǒ jiā jīn shí luō wén fáng,
àn tóu fú shì kāi xiāng náng。
xiǎo lái tóu xiá jiàn gǔ jìng,
qīng tóng yī piàn míng fēi shuāng。
lvè sì líng huā fēn bā jiǎo,
qiān nián bù shí níng qīng guāng。
bèi yǒu gǔ huà lǎo tóng shù,
shuāng zhī bìng lì qī fèng huáng。
lián huā chuò yuē chū xiǎo zhǎo,
shén gūi yóu shàng lián yè xiāng。
xīn sǔn pò ní yù jiě tuò,
cān chà sì miàn jiē yún dāng。
shān yún qīng jù xián bàn yuè,
xià yǒu xiǎo jī héng gān jiāng。
zhēn zǐ hé rén zài zhú xià,
xī qián gèng jiàn qīng qín zhāng。
yǎng guān xīng yuè gòng jiǎo jié,
qī xián zhà nòng shén yáng yáng。
xiān rén chūn xià zuò qíng nuǎn,
hū jiāng yǎ cāo fān qīng shāng。
yī dàn xián yuàn yǒu hán qì,
zài dàn gèng jué tiān cāng liáng。
wǔ gèng bì wǎ yī hén pò,
liáng qǐ qīng nv̌ kūi yuān yāng。
cǐ shí liáng qì mǎn tíng shù,
fú yè cǎn dàn jiāng chéng huáng。
jiē qián míng yuè lěng rú shǔi,
fēi fēi yù xiè zhān yī cháng。
shuāng huá fú fú kàn bù dìng,
bīng cán sī jǐn míng zhǐ páng。
wǒ lǎn gǔ jiàn zhào shuāng bìn,
shén qīng yì jìng yín qiě cháng。
yún jìng yáo tiān biàn chūn xià,
měi jiàn yè sè hán cāng máng。
zhēn xiān qiān zài bù zhī lǎo,
wǒ qiě mó jìng tóng shī cáng。