园中十首 其二
(明代)唐时升
自为灌园子,职在耒耜间。秋来耕耨罢,独往仍独还。
河水清且涟,紫蓼被其湾。踌躇落日下,聊用娱心颜。
瓠叶黄以萎,其下生茅菅。遂恐穿堤岸,嘉蔬受扳援。
丁宁戒僮仆,耰锄当宿闲。晏安不可为,古称稼穑艰。
《园中十首 其二》拼音标注
yuán zhōng shí shǒu qí èr
zì wèi guàn yuán zǐ,
zhí zài lěi sì jiān。
qīu lái gēng nòu bà,
dú wǎng réng dú huán。
hé shǔi qīng qiě lián,
zǐ liǎo bèi qí wān。
chóu chú luò rì xià,
liáo yòng yú xīn yán。
hù yè huáng yǐ wēi,
qí xià shēng máo jiān。
sùi kǒng chuān dī àn,
jiā shū shòu bān yuán。
dīng níng jiè tóng pū,
yōu chú dāng sù xián。
yàn ān bù kě wèi,
gǔ chēng jià sè jiān。