园中十首 其七

(明代)唐时升

南国有遣老,被服蕙与蘅。驾言和銮谐,行有玉佩鸣。

当昼经康衢,猘狗忽喤喤。归来独深念,中心久怦怦。

老氏有遗训,含德比于婴。鸷鸟不能搏,猛兽不能撄。

吾有异心乎,何以得此声。君子慎终始,为善无近名。

苟能保玄德,万物莫与争。幸无以一眚,造次易平生。

《园中十首 其七》拼音标注

yuán zhōng shí shǒu qí qī
nán guó yǒu qiǎn lǎo,
bèi fú hùi yǔ héng。
jià yán hé luán xié,
xíng yǒu yù pèi míng。
dāng zhòu jīng kāng qú,
zhì gǒu hū huáng huáng。
gūi lái dú shēn niàn,
zhōng xīn jǐu pēng pēng。
lǎo shì yǒu yí xùn,
hán dé bǐ yú yīng。
zhì niǎo bù néng bó,
měng shòu bù néng yīng。
wú yǒu yì xīn hū,
hé yǐ dé cǐ shēng。
jūn zǐ shèn zhōng shǐ,
wèi shàn wú jìn míng。
gǒu néng bǎo xuán dé,
wàn wù mò yǔ zhēng。
xìng wú yǐ yī shěng,
zào cì yì píng shēng。