庭下青书带

(宋代)唐士耻

庭下青书带,书带瑞康成。
康成还遁世,行藏理则明。
六经具缣册,儒先效勋绩。
谁知百世下,其功明且亟。
易首纯乾称六龙,六龙御天风云从。
书始唐尧大中世,荡荡如天莫可踪。
诗则二南渊且奥,春秋赏罚王道通。
礼乐灰於秦火酷,然其遗意和且雍。
汉儒掇拾无遗力,兀守章句非从容。
二京之末康成出,六经将出逢此翁。
然而本无超俗姿,犹寄视听於盲聋。
岂如先生一理贯,洞照六籍罗心胸。
历数帝王如一二,天地由我方全功。
仲尼春秋欲成日,麟出鲁郊殊超轶。
孔道大哉虽不用,所感亦大非凡质。
区区一康成,书带瑞已形。
先生非此比,况兹道既行。
当使麟凤辈,杂沓更纵横。

《庭下青书带》拼音标注

tíng xià qīng shū dài
tíng xià qīng shū dài,
shū dài rùi kāng chéng。
kāng chéng huán dùn shì,
xíng cáng lǐ zé míng。
lìu jīng jù jiān cè,
rú xiān xiào xūn jī。
shúi zhī bǎi shì xià,
qí gōng míng qiě jí。
yì shǒu chún gān chēng lìu lóng,
lìu lóng yù tiān fēng yún cóng。
shū shǐ táng yáo dà zhōng shì,
dàng dàng rú tiān mò kě zōng。
shī zé èr nán yuān qiě ào,
chūn qīu shǎng fá wáng dào tōng。
lǐ lè hūi yú qín huǒ kù,
rán qí yí yì hé qiě yōng。
hàn rú duó shí wú yí lì,
wù shǒu zhāng jù fēi cóng róng。
èr jīng zhī mò kāng chéng chū,
lìu jīng jiāng chū féng cǐ wēng。
rán ér běn wú chāo sú zī,
yóu jì shì tīng yú máng lóng。
qǐ rú xiān shēng yī lǐ guàn,
dòng zhào lìu jí luō xīn xiōng。
lì shù dì wáng rú yī èr,
tiān dì yóu wǒ fāng quán gōng。
zhòng ní chūn qīu yù chéng rì,
lín chū lǔ jiāo shū chāo yì。
kǒng dào dà zāi sūi bù yòng,
suǒ gǎn yì dà fēi fán zhí。
qū qū yī kāng chéng,
shū dài rùi yǐ xíng。
xiān shēng fēi cǐ bǐ,
kuàng zī dào jì xíng。
dāng shǐ lín fèng bèi,
zá tà gèng zòng héng 。