时贤明鉴裁

(宋代)唐士耻

时贤明鉴裁,鉴裁信奇欤。
识此希世宝,谓其僧区区。
未冠已溢声,贤书上宸庭。
不一而止足,竟压四海英。
直入九华招隐遁,化工尤物殊不吝。
文章光焰胜燃犀,远至牛渚{左火右属}无尽。
归来纪事满缣帛,却屑米盐繁密讯。
天公终不屈大器,称表直上几昼晋。
倚伏之机真叵测,庖丁全牛有余刃。
先生道大何所容,颜渊今用退为进。
一以涵养使莫折,一以淑我邦之俊。
然而鉴裁还合明,孔席未暖五鹗并。
此时庙谟正隐郁,驱屏尘翳须升平。
驱屏尘翳须升平,要当迅召文武卿。
时来时来乌可御,譬如南海云鹏程。
他年功业就,缣册传永久。
劣哉魏无知,仅此遮拙丑。
皇家褒举者,旷典华衮右。

《时贤明鉴裁》拼音标注

shí xián míng jiàn cái
shí xián míng jiàn cái,
jiàn cái xìn qí yú。
shì cǐ xī shì bǎo,
wèi qí sēng qū qū。
wèi guān yǐ yì shēng,
xián shū shàng chén tíng。
bù yī ér zhǐ zú,
jìng yā sì hǎi yīng。
zhí rù jǐu huá zhāo yǐn dùn,
huà gōng yóu wù shū bù lìn。
wén zhāng guāng yàn shèng rán xī,
yuǎn zhì níu zhǔ { zuǒ huǒ yòu shǔ } wú jǐn。
gūi lái jì shì mǎn jiān bó,
què xiè mǐ yán fán mì xùn。
tiān gōng zhōng bù qū dà qì,
chēng biǎo zhí shàng jī zhòu jìn。
yǐ fú zhī jī zhēn pǒ cè,
páo dīng quán níu yǒu yú rèn。
xiān shēng dào dà hé suǒ róng,
yán yuān jīn yòng tùi wèi jìn。
yī yǐ hán yǎng shǐ mò zhé,
yī yǐ shú wǒ bāng zhī jùn。
rán ér jiàn cái huán hé míng,
kǒng xí wèi nuǎn wǔ è bìng。
cǐ shí miào mó zhèng yǐn yù,
qū píng chén yì xū shēng píng。
qū píng chén yì xū shēng píng,
yào dāng xùn zhào wén wǔ qīng。
shí lái shí lái wū kě yù,
pì rú nán hǎi yún péng chéng。
tā nián gōng yè jìu,
jiān cè chuán yǒng jǐu。
liè zāi wèi wú zhī,
jǐn cǐ zhē zhuó chǒu。
huáng jiā bāo jǔ zhě,
kuàng diǎn huá gǔn yòu 。