赴官扬州与左妹夫两弟鹤儿白婿登金山坐禅房一首

(明代)唐顺之

衰颜久欲寄名山,江国征师几往还。隔水空知恋桑梓,纡筹岂足静夷蛮。

淮天鹤唳军声壮,海戍乌栖战舸闲。纵是维扬迎师急,道人且坐白云关。

《赴官扬州与左妹夫两弟鹤儿白婿登金山坐禅房一首》拼音标注

fù guān yáng zhōu yǔ zuǒ mèi fū liǎng dì hè ér bái xù dēng jīn shān zuò shàn fáng yī shǒu
shuāi yán jǐu yù jì míng shān,
jiāng guó zhēng shī jī wǎng huán。
gé shǔi kōng zhī liàn sāng zǐ,
yū chóu qǐ zú jìng yí mán。
huái tiān hè lì jūn shēng zhuàng,
hǎi shù wū qī zhàn gě xián。
zòng shì wéi yáng yíng shī jí,
dào rén qiě zuò bái yún guān。