山田

(明代)唐顺之

从横乱峰里,忽此见平田。不须抱瓮汲,自有峰顶泉。

《山田》拼音标注

shān tián
cóng héng luàn fēng lǐ,
hū cǐ jiàn píng tián。
bù xū bào wèng jí,
zì yǒu fēng dǐng quán。