登孙登啸台

(明代)唐顺之

晋时肥遁士,长啸此山阴。自远龙蛇迹,能为鸾凤音。

清净同河上,沉冥异竹林。坐超惟默理,妙契守雌心。

逸驾应难返,荒台尚可临。俯看恒卫水,遥见太行岑。

砌冷疏花发,扉扃落叶深。宁知千载后,更有阮生寻。

《登孙登啸台》拼音标注

dēng sūn dēng xiào tái
jìn shí féi dùn shì,
cháng xiào cǐ shān yīn。
zì yuǎn lóng shé jī,
néng wèi luán fèng yīn。
qīng jìng tóng hé shàng,
chén míng yì zhú lín。
zuò chāo wéi mò lǐ,
miào qì shǒu cí xīn。
yì jià yìng nán fǎn,
huāng tái shàng kě lín。
fǔ kàn héng wèi shǔi,
yáo jiàn tài xíng cén。
qì lěng shū huā fā,
fēi jiōng luò yè shēn。
níng zhī qiān zài hòu,
gèng yǒu ruǎn shēng xún。