游神墩寺次壁间韵二首 其一

(明代)唐顺之

新雨郊原草木柔,葛巾黎杖此寻幽。藤垂小径蝉声满,苔合荒庭鸟迹留。

隐几翻经聊习静,凭高望远一销忧。相逢更是烟霞客,携手同为汗漫游。

《游神墩寺次壁间韵二首 其一》拼音标注

yóu shén dūn sì cì bì jiān yùn èr shǒu qí yī
xīn yǔ jiāo yuán cǎo mù róu,
gé jīn lí zhàng cǐ xún yōu。
téng chúi xiǎo jìng chán shēng mǎn,
tái hé huāng tíng niǎo jī líu。
yǐn jī fān jīng liáo xí jìng,
píng gāo wàng yuǎn yī xiāo yōu。
xiāng féng gèng shì yān xiá kè,
xié shǒu tóng wèi hàn màn yóu。