题孙以仁枫林挟弹小像

(明代)唐文凤

孙君皎然冰雪颜,翩翩白马锦覆鞍。晓来秋雨湿远山,枫林点染霜叶丹。

微酡潮脸酒半酣,轻衫似怯风力寒。手中时拈金弹丸,弓影微开月半弯。

何人貌取画图里,潇洒丰神人莫比。既非长杨羽猎士,亦非细柳将军子。

自是清宾居幕底,怪得风流有如此。局促簿书良可耻,才全文武能兼美,万里功名从此始。

《题孙以仁枫林挟弹小像》拼音标注

tí sūn yǐ rén fēng lín xié dàn xiǎo xiàng
sūn jūn jiǎo rán bīng xuě yán,
piān piān bái mǎ jǐn fù ān。
xiǎo lái qīu yǔ shī yuǎn shān,
fēng lín diǎn rǎn shuāng yè dān。
wēi tuó cháo liǎn jǐu bàn hān,
qīng shān sì qiè fēng lì hán。
shǒu zhōng shí nián jīn dàn wán,
gōng yǐng wēi kāi yuè bàn wān。
hé rén mào qǔ huà tú lǐ,
xiāo sǎ fēng shén rén mò bǐ。
jì fēi cháng yáng yǔ liè shì,
yì fēi xì lǐu jiāng jūn zǐ。
zì shì qīng bīn jū mù dǐ,
guài dé fēng líu yǒu rú cǐ。
jú cù bù shū liáng kě chǐ,
cái quán wén wǔ néng jiān měi,
wàn lǐ gōng míng cóng cǐ shǐ。