占鹊辞

(明代)唐文凤

北堂灵鹊声喳喳,下阶自衔萱草花。慈母阶门每占喜,定想行人归到家。

昔时苦被鹊声误,臆对含愁如欲诉。今日鹊声知有准,惊去回翔仍返顾。

东家郎君不出庭,别离那识过平生。纵使今朝竞喧噪,有耳何曾为尔听。

西家农夫在田野,恬熙生长茅檐下。几回著意送清音,聒乱生憎遭唾骂。

惟有慈闱白发亲,屡卜佳声秋复春。温凊疏违甘旨缺,而今喜见远归人。

丁宁灵鹊莫飞去,深栖只向堂前树。上无鹰鹯下弹丸,每听流声慰愁绪。

行人既归尔适宜,行人又去尔不知。但当爱身慎饮啄,他年再报归来期。

《占鹊辞》拼音标注

zhān què cí
běi táng líng què shēng zhā zhā,
xià jiē zì xián xuān cǎo huā。
cí mǔ jiē mén měi zhān xǐ,
dìng xiǎng xíng rén gūi dào jiā。
xī shí kǔ bèi què shēng wù,
yì dùi hán chóu rú yù sù。
jīn rì què shēng zhī yǒu zhǔn,
liáng qù húi xiáng réng fǎn gù。
dōng jiā láng jūn bù chū tíng,
bié lí nà shì guò píng shēng。
zòng shǐ jīn zhāo jìng xuān zào,
yǒu ěr hé céng wèi ěr tīng。
xī jiā nóng fū zài tián yě,
tián xī shēng cháng máo yán xià。
jī húi zhù yì sòng qīng yīn,
guā luàn shēng zēng zāo tuò mà。
wéi yǒu cí wéi bái fā qīn,
lv̌ bǔ jiā shēng qīu fù chūn。
wēn qìng shū wéi gān zhǐ quē,
ér jīn xǐ jiàn yuǎn gūi rén。
dīng níng líng què mò fēi qù,
shēn qī zhǐ xiàng táng qián shù。
shàng wú yīng zhān xià dàn wán,
měi tīng líu shēng wèi chóu xù。
xíng rén jì gūi ěr shì yí,
xíng rén yòu qù ěr bù zhī。
dàn dāng ài shēn shèn yǐn zhuó,
tā nián zài bào gūi lái qī。