自咏海天孤鹤

(明代)唐秩

秋海霜天放眼青,雪衣丹顶破云轻。缑山便欲辞尘世,华表宁堪寄好声。

赤壁夜深人未梦,沙场箭落客空惊。不知何日能归去,直到珠楼十二城。

《自咏海天孤鹤》拼音标注

zì yǒng hǎi tiān gū hè
qīu hǎi shuāng tiān fàng yǎn qīng,
xuě yī dān dǐng pò yún qīng。
gōu shān biàn yù cí chén shì,
huá biǎo níng kān jì hǎo shēng。
chì bì yè shēn rén wèi mèng,
shā cháng jiàn luò kè kōng liáng。
bù zhī hé rì néng gūi qù,
zhí dào zhū lóu shí èr chéng。