咏高丽石镫

(明代)唐之淳

窍石烛幽遐,虚明讵异纱。
琢从箕子国,坰向竺王家。
耿耿知悬烬,亭亭讶作花。
定余神自照,经残漏欲赊。
愿持明慧境,扬彩遍河沙。

《咏高丽石镫》拼音标注

yǒng gāo lì shí dēng
qiào shí zhú yōu xiá,
xū míng jù yì shā。
zhuó cóng jī zǐ guó,
jiōng xiàng zhú wáng jiā。
gěng gěng zhī xuán jìn,
tíng tíng yà zuò huā。
dìng yú shén zì zhào,
jīng cán lòu yù shē。
yuàn chí míng hùi jìng,
yáng cǎi biàn hé shā 。