四女树曲

(明代)唐之淳

故城北边古槐树,树傍有祠祠四女。人传四女初种时,誓教一心千万枝。

到今绿云垂䰀鬌,正如姊妹梳头坐。密影轻移舞袖翻,繁英暗识歌尘堕。

皇英紫竹吴姬草,血泪愁心入穹昊。何如此树无所思,枝枝叶叶不相离。

树头不宿孤飞翼,蝴蝶鸳鸯戏春日。树下人来挂纸钱,叶映新妆好颜色。

愿得女工织巧蚕倍收,年年女伴赏春秋。

《四女树曲》拼音标注

sì nv̌ shù qū
gù chéng běi biān gǔ huái shù,
shù bàng yǒu cí cí sì nv̌。
rén chuán sì nv̌ chū zhǒng shí,
shì jiào yī xīn qiān wàn zhī。
dào jīn lv̀ yún chúi wǒ duǒ,
zhèng rú zǐ mèi shū tóu zuò。
mì yǐng qīng yí wǔ xìu fān,
fán yīng àn shì gē chén duò。
huáng yīng zǐ zhú wú jī cǎo,
xiě lèi chóu xīn rù qióng hào。
hé rú cǐ shù wú suǒ sī,
zhī zhī yè yè bù xiāng lí。
shù tóu bù sù gū fēi yì,
hú dié yuān yāng xì chūn rì。
shù xià rén lái guà zhǐ qián,
yè yìng xīn zhuāng hǎo yán sè。
yuàn dé nv̌ gōng zhī qiǎo cán bèi shōu,
nián nián nv̌ bàn shǎng chūn qīu。