和徐公子怀公相两岁不得同赏端午韵

(明代)唐之淳

涨天风雨揽离情,忽得新篇破宿酲。眼底字疑山月照,耳根声似石泉清。

每经佳节身多客,却忆征途梦亦惊。艾叶榴花濠上酒,元戎此日共谁倾。

《和徐公子怀公相两岁不得同赏端午韵》拼音标注

hé xú gōng zǐ huái gōng xiāng liǎng sùi bù dé tóng shǎng duān wǔ yùn
zhǎng tiān fēng yǔ lǎn lí qíng,
hū dé xīn piān pò sù chéng。
yǎn dǐ zì yí shān yuè zhào,
ěr gēn shēng sì shí quán qīng。
měi jīng jiā jié shēn duō kè,
què yì zhēng tú mèng yì liáng。
ài yè líu huā háo shàng jǐu,
yuán róng cǐ rì gòng shúi qīng。