续八咏·秋空月皎皎

(宋代)唐仲友

月皎皎,皎皎飞明镜。
涤风露以孤高,照溪涤而清静。
协二气之金精,肃万物之西成
捲云衢之点缀,廓天路之澄清。
扫埃壒於玉宇,流沆瀣於金茎。
林光於远野,转檐影於高城。
盪金蛇兮深浪涌,浸玉兔兮长滩平。
射潜渊兮鱼龙动,冷巢栖兮乌鹊惊。
在冰壶兮心腑快,吸琼华兮毛骨轻。
念远人兮怀塞北,依末光兮思承明。
景气分深浅,素魄有亏盈。
桥成牛女渡,日沈河汉倾。
光辉半八月,忧乐殊群情。
肃肃渐寒色,远雁向南征。
此景皆奇绝,茲地独峥嵘。
当午夜之寥閴,带远烟之蒙幂。
认遥涤於微微,分近树於历历。
急捣衣之寒砧,引泊舟之横笛。
系赏心之难并,对茲焉真无敌。
佳人兮怀哉,参已横兮归去来。

《续八咏·秋空月皎皎》拼音标注

xù bā yǒng · qīu kōng yuè jiǎo jiǎo
yuè jiǎo jiǎo,
jiǎo jiǎo fēi míng jìng。
dí fēng lù yǐ gū gāo,
zhào xī dí ér qīng jìng。
xié èr qì zhī jīn jīng,
sù wàn wù zhī xī chéng。
juǎn yún qú zhī diǎn zhùi,
kuò tiān lù zhī chéng qīng。
sǎo āi ài yú yù yǔ,
líu háng xiè yú jīn jīng。
fàn lín guāng yú yuǎn yě,
zhuǎn yán yǐng yú gāo chéng。
dàng jīn shé xī shēn làng yǒng,
jìn yù tù xī cháng tān píng。
shè qián yuān xī yú lóng dòng,
lěng cháo qī xī wū què liáng。
zài bīng hú xī xīn fǔ kuài,
xī qióng huá xī máo gǔ qīng。
niàn yuǎn rén xī huái sāi běi,
yī mò guāng xī sī chéng míng。
jǐng qì fēn shēn qiǎn,
sù pò yǒu yú yíng。
qiáo chéng níu nv̌ dù,
rì shěn hé hàn qīng。
guāng hūi bàn bā yuè,
yōu lè shū qún qíng。
sù sù jiàn hán sè,
yuǎn yàn xiàng nán zhēng。
cǐ jǐng jiē qí jué,
zī dì dú zhēng róng。
dāng wǔ yè zhī liáo qù,
dài yuǎn yān zhī méng mì。
rèn yáo dí yú wēi wēi,
fēn jìn shù yú lì lì。
jí dǎo yī zhī hán zhēn,
yǐn bó zhōu zhī héng dí。
xì shǎng xīn zhī nán bìng,
dùi zī yān zhēn wú dí。
jiā rén xī huái zāi,
cān yǐ héng xī gūi qù lái 。