续八咏·薰风夏更宜

(宋代)唐仲友

夏更宜,更宜倚栏客。
扇化养之清微,布丰美之涧泽。
空翠幄之桑柘,涨黄云之麰麦。
扫园囿之落红,溢亩浍之疎白。
亘东西之入望,固高下之无择。
响缫车於林野,度牧笛於阡陌。
消永昼於尊罍,散轻暑於絺綌。
嘉宾可以娱,尘襟可以释。
俯槛草芊芊,怀人情脉脉。
黄梅熟兮大霔,洪涛涨兮古渡。
前渚长兮长已没,浮梁断兮断无路。
驻征客之行舟,失远村之芳树。
望青林之济溺,虑黄帕之为蠹。
浪汹涌而未息,云冥濛而犹固。
幸学海不为远,忽安流已如故。
赤日照奇峰,绝壑召神龙。
奔雷过车响,急雨跳珠容。
为霖利已溥,泼墨收无踪。
微凉入殿阁,朝爽开心胸。
高明可居君莫厌,变化莫测吟可供。

《续八咏·薰风夏更宜》拼音标注

xù bā yǒng · xūn fēng xià gèng yí
xià gèng yí,
gèng yí yǐ lán kè。
shàn huà yǎng zhī qīng wēi,
bù fēng měi zhī jiàn zé。
kōng cùi wò zhī sāng zhè,
zhǎng huáng yún zhī móu mài。
sǎo yuán yòu zhī luò hóng,
yì mǔ kuài zhī shū bái。
gèn dōng xī zhī rù wàng,
gù gāo xià zhī wú zé。
xiǎng sāo chē yú lín yě,
dù mù dí yú qiān mò。
xiāo yǒng zhòu yú zūn léi,
sàn qīng shǔ yú chī xì。
jiā bīn kě yǐ yú,
chén jīn kě yǐ shì。
fǔ jiàn cǎo qiān qiān,
huái rén qíng mài mài。
huáng méi shú xī dà zhù,
hóng tāo zhǎng xī gǔ dù。
qián zhǔ cháng xī cháng yǐ méi,
fú liáng duàn xī duàn wú lù。
zhù zhēng kè zhī xíng zhōu,
shī yuǎn cūn zhī fāng shù。
wàng qīng lín zhī jì nì,
lv̀ huáng pà zhī wèi dù。
làng xiōng yǒng ér wèi xī,
yún míng méng ér yóu gù。
xìng xué hǎi bù wèi yuǎn,
hū ān líu yǐ rú gù。
chì rì zhào qí fēng,
jué hè zhào shén lóng。
bēn léi guò chē xiǎng,
jí yǔ tiào zhū róng。
wèi lín lì yǐ pǔ,
pō mò shōu wú zōng。
wēi liáng rù diàn gé,
zhāo shuǎng kāi xīn xiōng。
gāo míng kě jū jūn mò yàn,
biàn huà mò cè yín kě gōng 。