题吴天发神谶碑

(清代)唐仲冕

峄山碑经野火焚,泰山刻石亡斧斤。祖龙文字虽奇古,遗壁空说滈池君。

吴皓淫虐浮于政,小国亦侈封峦文。国山未禅岩山刻,上天帝言山出银。

天玺元年漆月朔,费雩行视华覈闻。其年阳羡表石室,明年天纪纪功勋。

是时临平湖开石印发,一千二百八十符瑞何纷纭。

五稔青盖已入洛,三段残碣徒埋云。独有皇休明,小篆妙入神。

此碑险劲复沈著,一洗东京软美气习追先秦。历千五百有余载,自山转徙亲香芸。

筹思亭后几再砺,尊经阁下宜三熏。如何岁在乙丑之皋月,嘻嘻出出起束缊。

圣人意盖诛矫诬,燔之俾与臣斯泯。日余宰临津,善卷洞侧摩米囤。

今得此碑火前拓,犹识竹根钗股春潮纹。惜哉如此笔,胡弗写皇坟。

诗题炯戒忽发慨,若令长在山谷今犹存。

《题吴天发神谶碑》拼音标注

tí wú tiān fā shén chèn bēi
yì shān bēi jīng yě huǒ fén,
tài shān kè shí wáng fǔ jīn。
zǔ lóng wén zì sūi qí gǔ,
yí bì kōng shuō hào chí jūn。
wú hào yín nvè fú yú zhèng,
xiǎo guó yì chǐ fēng luán wén。
guó shān wèi shàn yán shān kè,
shàng tiān dì yán shān chū yín。
tiān xǐ yuán nián qī yuè shuò,
fèi yú xíng shì huá hé wén。
qí nián yáng xiàn biǎo shí shì,
míng nián tiān jì jì gōng xūn。
shì shí lín píng hú kāi shí yìn fā,
yī qiān èr bǎi bā shí fú rùi hé fēn yún。
wǔ rěn qīng gài yǐ rù luò,
sān duàn cán jié tú mái yún。
dú yǒu huáng xīu míng,
xiǎo zhuàn miào rù shén。
cǐ bēi xiǎn jìng fù shěn zhù,
yī xǐ dōng jīng ruǎn měi qì xí zhūi xiān qín。
lì qiān wǔ bǎi yǒu yú zài,
zì shān zhuǎn xǐ qīn xiāng yún。
chóu sī tíng hòu jī zài lì,
zūn jīng gé xià yí sān xūn。
rú hé sùi zài yǐ chǒu zhī gāo yuè,
xī xī chū chū qǐ shù yūn。
shèng rén yì gài zhū jiǎo wú,
fán zhī bǐ yǔ chén sī mǐn。
rì yú zǎi lín jīn,
shàn juàn dòng cè mó mǐ dùn。
jīn dé cǐ bēi huǒ qián tuò,
yóu shì zhú gēn chāi gǔ chūn cháo wén。
xī zāi rú cǐ bǐ,
hú fú xiě huáng fén。
shī tí jiǒng jiè hū fā kǎi,
ruò lìng cháng zài shān gǔ jīn yóu cún。