安适轩

(宋代)唐最

卧听潮音坐看山,烟萝静处闭禅关。都将萝外红尘隔,占得壶中白日閒。

吟罢寒猿号木末,定回清磬落云间。高僧隐几无馀事,应笑劳生去又还。

《安适轩》拼音标注

ān shì xuān
wò tīng cháo yīn zuò kàn shān,
yān luó jìng chù bì shàn guān。
dū jiāng luó wài hóng chén gé,
zhān dé hú zhōng bái rì xián。
yín bà hán yuán hào mù mò,
dìng húi qīng qìng luò yún jiān。
gāo sēng yǐn jī wú yú shì,
yìng xiào láo shēng qù yòu huán。