石假山歌
(明代)陶安
世上好山如好人,睨傲不肯来相亲。是何峰峦落几案,数寸气象排苍旻。
我闻好山芙蓉三十六,从有鸿濛露岩谷。一宵神运霹雳斧,但见二十四峰青立玉。
翻然飞去十二峰,来向君家伴幽独。忽遇云间骑鹤侣,为言此事非誇诩。
更有仙家十二楼,化作游龙渡江去。砚屏时映一拳小,万壑千岩共昏晓。
天地骨含千古清,收拾精神不为小。洞天两窍秘莫窥,虚冥眇漠涵天池。
须弥亦向芥子纳,静中观妙生神奇。幽人拂拭爱萧洒,掌握烟霏恣陶写。
着屐不劳追谢公,山同心会忘真假。
《石假山歌》拼音标注
shí jiǎ shān gē
shì shàng hǎo shān rú hǎo rén,
nì ào bù kěn lái xiāng qīn。
shì hé fēng luán luò jī àn,
shù cùn qì xiàng pái cāng mín。
wǒ wén hǎo shān fú róng sān shí lìu,
cóng yǒu hóng méng lù yán gǔ。
yī xiāo shén yùn pī lì fǔ,
dàn jiàn èr shí sì fēng qīng lì yù。
fān rán fēi qù shí èr fēng,
lái xiàng jūn jiā bàn yōu dú。
hū yù yún jiān qí hè lv̌,
wèi yán cǐ shì fēi kuā xǔ。
gèng yǒu xiān jiā shí èr lóu,
huà zuò yóu lóng dù jiāng qù。
yàn píng shí yìng yī quán xiǎo,
wàn hè qiān yán gòng hūn xiǎo。
tiān dì gǔ hán qiān gǔ qīng,
shōu shí jīng shén bù wèi xiǎo。
dòng tiān liǎng qiào mì mò kūi,
xū míng miǎo mò hán tiān chí。
xū mí yì xiàng jiè zǐ nà,
jìng zhōng guān miào shēng shén qí。
yōu rén fú shì ài xiāo sǎ,
zhǎng wò yān fēi zì táo xiě。
zháo jī bù láo zhūi xiè gōng,
shān tóng xīn hùi wàng zhēn jiǎ。