曹舍人寓斋闻捣衣作
(清代)陶澄
广庭月白秋漫漫,主人有酒留客欢。谁家思妇罢织素,坐调清砧当夜阑。
砧声断续露华湿,不闻门外莎鸡泣。同是天涯离索情,感时最有闺中急。
力尽回房泪点多,遥怜此际蹙双蛾,西风入怀奈独何!
《曹舍人寓斋闻捣衣作》拼音标注
cáo shè rén yù zhāi wén dǎo yī zuò
guǎng tíng yuè bái qīu màn màn,
zhǔ rén yǒu jǐu líu kè huān。
shúi jiā sī fù bà zhī sù,
zuò diào qīng zhēn dāng yè lán。
zhēn shēng duàn xù lù huá shī,
bù wén mén wài shā jī qì。
tóng shì tiān yá lí suǒ qíng,
gǎn shí zùi yǒu gūi zhōng jí。
lì jǐn húi fáng lèi diǎn duō,
yáo lián cǐ jì cù shuāng é,
xī fēng rù huái nài dú hé !