长平戈头歌
(明代)陶凯
长平野人凿地得古戈,上有款识字,岁久戈灭磨。
惜不能如丰城古剑射牛斗,吁嗟戈乎奈尔何。
但见青铜凝寒莫烟紫,月黑山深夜飞雨。
恨血千年犹未消,荒郊夜夜啼冤鬼。
当年赵括轻秦人,降卒秦坑化为土。
嗟哉赵亡秦亦亡,落日荒城自今古。
摩挲尔戈一问之,令人为尔生愁思。
何不以尔为钟垞?何不以尔为鼎彝?吁嗟戈乎徒尔悲!尔
今还当太平世,人间销兵铸农器。
愿寿吾皇千万年,终古不用戈与秬。
惜不能如丰城古剑射牛斗,吁嗟戈乎奈尔何。
但见青铜凝寒莫烟紫,月黑山深夜飞雨。
恨血千年犹未消,荒郊夜夜啼冤鬼。
当年赵括轻秦人,降卒秦坑化为土。
嗟哉赵亡秦亦亡,落日荒城自今古。
摩挲尔戈一问之,令人为尔生愁思。
何不以尔为钟垞?何不以尔为鼎彝?吁嗟戈乎徒尔悲!尔
今还当太平世,人间销兵铸农器。
愿寿吾皇千万年,终古不用戈与秬。
《长平戈头歌》拼音标注
cháng píng gē tóu gē
cháng píng yě rén záo dì dé gǔ gē,
shàng yǒu kuǎn shì zì,
sùi jǐu gē miè mó。
xī bù néng rú fēng chéng gǔ jiàn shè níu dǒu,
xū jiē gē hū nài ěr hé。
dàn jiàn qīng tóng níng hán mò yān zǐ,
yuè hēi shān shēn yè fēi yǔ。
hèn xiě qiān nián yóu wèi xiāo,
huāng jiāo yè yè tí yuān gǔi。
dāng nián zhào kuò qīng qín rén,
jiàng zú qín kēng huà wèi tǔ。
jiē zāi zhào wáng qín yì wáng,
luò rì huāng chéng zì jīn gǔ。
mó suō ěr gē yī wèn zhī,
lìng rén wèi ěr shēng chóu sī。
hé bù yǐ ěr wèi zhōng chá ?
hé bù yǐ ěr wèi dǐng yí ?
xū jiē gē hū tú ěr bēi !
ěr jīn huán dāng tài píng shì,
rén jiān xiāo bīng zhù nóng qì。
yuàn shòu wú huáng qiān wàn nián,
zhōng gǔ bù yòng gē yǔ jù 。