读山海经十三首 其一
(宋代)安道
孟夏草木长,绕屋树扶疏。众鸟欣有托,吾亦爱吾庐。
既耕亦已种,时还读我书。穷巷隔深辙,颇回故人车。
欢然酌春酒,摘我园中蔬。微雨从东来,好风与之俱。
泛览《周王传》,流观《山海图》。俯仰终宇宙,不乐复何如?
《读山海经十三首 其一》拼音标注
dú shān hǎi jīng shí sān shǒu qí yī
mèng xià cǎo mù cháng,
rào wū shù fú shū。
zhòng niǎo xīn yǒu tuō,
wú yì ài wú lú。
jì gēng yì yǐ zhǒng,
shí huán dú wǒ shū。
qióng xiàng gé shēn chè,
pǒ húi gù rén chē。
huān rán zhuó chūn jǐu,
zhāi wǒ yuán zhōng shū。
wēi yǔ cóng dōng lái,
hǎo fēng yǔ zhī jù。
fàn lǎn 《 zhōu wáng chuán 》,
líu guān 《 shān hǎi tú 》。
fǔ yǎng zhōng yǔ zhòu,
bù lè fù hé rú ?