牧师乱后还山奉寄

(宋代)安道

山鬼冯人技易穷,方知万事属天公。兴亡满眼归辽鹤,得失无心老塞翁。

牙轴尚存供炳烛,玉台重整试飞蓬。书生枉下昭陵泪,尘土何曾浣太空。

《牧师乱后还山奉寄》拼音标注

mù shī luàn hòu huán shān fèng jì
shān gǔi féng rén jì yì qióng,
fāng zhī wàn shì shǔ tiān gōng。
xīng wáng mǎn yǎn gūi liáo hè,
dé shī wú xīn lǎo sāi wēng。
yá zhóu shàng cún gōng bǐng zhú,
yù tái zhòng zhěng shì fēi péng。
shū shēng wǎng xià zhāo líng lèi,
chén tǔ hé céng wǎn tài kōng。