古诗二首

(宋代)安道

晨选期门士,大猎南山阳。
白日照旌旗,咫尺临清光。
之子才且武,结发在戎行。
控弮拉羆虎,馀勇殊未央。
回车宴五柞,举烽令行觞。
禾黍被中野,松柏生高冈。
借问何所思,所思在冀方。
彼美冀方士,安得同翱翔。
峨峨切云冠,奕奕夫容剑。
扬扬徒旅繁,济济驾紫燕。
行行向双阙,去上未央殿。
君明臣亦良,四海毕清晏。
斋房多灵芝,郊薮凤凰见。
群臣亦何为,称功劝封禅。
中夜整冠带,览彼明月光。
屏营不能寐,忧心独怦怦。
危坐待月发,牵牛直南荣。
盈庭树兰蕙,芬香日凋零。
客行随所适,感物怀故乡。
朝发雁门道,夕入兰台宫。
佳宾会若云,列鼎吹笙簧。
终岁极燕乐,保己有馀庆。

《古诗二首》拼音标注

gǔ shī èr shǒu
chén xuǎn qī mén shì,
dà liè nán shān yáng。
bái rì zhào jīng qí,
zhǐ chǐ lín qīng guāng。
zhī zǐ cái qiě wǔ,
jié fā zài róng xíng。
kòng quān lā pí hǔ,
yú yǒng shū wèi yāng。
húi chē yàn wǔ zuò,
jǔ fēng lìng xíng shāng。
hé shǔ bèi zhōng yě,
sōng bǎi shēng gāo gāng。
jiè wèn hé suǒ sī,
suǒ sī zài jì fāng。
bǐ měi jì fāng shì,
ān dé tóng áo xiáng。
é é qiē yún guān,
yì yì fū róng jiàn。
yáng yáng tú lv̌ fán,
jì jì jià zǐ yàn。
xíng xíng xiàng shuāng què,
qù shàng wèi yāng diàn。
jūn míng chén yì liáng,
sì hǎi bì qīng yàn。
zhāi fáng duō líng zhī,
jiāo sǒu fèng huáng jiàn。
qún chén yì hé wèi,
chēng gōng quàn fēng shàn。
zhōng yè zhěng guān dài,
lǎn bǐ míng yuè guāng。
píng yíng bù néng mèi,
yōu xīn dú pēng pēng。
wēi zuò dài yuè fā,
qiān níu zhí nán róng。
yíng tíng shù lán hùi,
fēn xiāng rì diāo líng。
kè xíng súi suǒ shì,
gǎn wù huái gù xiāng。
zhāo fā yàn mén dào,
xī rù lán tái gōng。
jiā bīn hùi ruò yún,
liè dǐng chūi shēng huáng。
zhōng sùi jí yàn lè,
bǎo jǐ yǒu yú qìng 。