退宫人引
(宋代)安道
驼绒绣帽红颧颊,素发微连细纱结。出宫嫁作海商妻,裙腰尚带河西摺。
少年十五二十时,中官教得行步齐。春罗夜剪绣花帖,阶前夜舞高夔丽。
宠姬当前翠衿小,便觉中原美人少。金莲斜抱捧珠龙,玉笼倒挂收香鸟。
年年宫中春日长,小车银瓮葡萄香。香殿吹箫凤凰语,一日再宴诸侯王。
舞困楼兰过三十,内家别选娥眉入。虽名伴送半无家,旋卖珠环问亲戚。
一为商妇始自怜,十年不见回番船。年多不记教坊曲,时时寻拨相思弦。
《退宫人引》拼音标注
tùi gōng rén yǐn
tuó róng xìu mào hóng quán jiá,
sù fā wēi lián xì shā jié。
chū gōng jià zuò hǎi shāng qī,
qún yāo shàng dài hé xī zhé。
shǎo nián shí wǔ èr shí shí,
zhōng guān jiào dé xíng bù qí。
chūn luō yè jiǎn xìu huā tiē,
jiē qián yè wǔ gāo kúi lì。
chǒng jī dāng qián cùi jīn xiǎo,
biàn jué zhōng yuán měi rén shǎo。
jīn lián xié bào pěng zhū lóng,
yù lóng dǎo guà shōu xiāng niǎo。
nián nián gōng zhōng chūn rì cháng,
xiǎo chē yín wèng pú táo xiāng。
xiāng diàn chūi xiāo fèng huáng yǔ,
yī rì zài yàn zhū hóu wáng。
wǔ kùn lóu lán guò sān shí,
nèi jiā bié xuǎn é méi rù。
sūi míng bàn sòng bàn wú jiā,
xuán mài zhū huán wèn qīn qī。
yī wèi shāng fù shǐ zì lián,
shí nián bù jiàn húi fān chuán。
nián duō bù jì jiào fāng qū,
shí shí xún bō xiāng sī xián。