示徒 其一

(宋代)安道

安然坐定困茫茫,滞寂沉空正念忘。未待放参閒杂话,可怜空度好时光。

《示徒 其一》拼音标注

shì tú qí yī
ān rán zuò dìng kùn máng máng,
zhì jì chén kōng zhèng niàn wàng。
wèi dài fàng cān xián zá huà,
kě lián kōng dù hǎo shí guāng。