满江红·太极浑沦
(宋代)安道
太极浑沦,才开口、便分仁义。把清真支离,大道已废。世事机谋求愈远,人情往复相牵系。都不如、收拾早回头,安心意。是非场,急回避。人我山,俱抛弃。这修道工夫,专柔其气。万物抽添明进退,神炉静默牢封闭。得一火、炼出个金刚,超天地。
《满江红·太极浑沦》拼音标注
mǎn jiāng hóng · tài jí hún lún
tài jí hún lún,
cái kāi kǒu 、 biàn fēn rén yì。
bǎ qīng zhēn zhī lí,
dà dào yǐ fèi。
shì shì jī móu qíu yù yuǎn,
rén qíng wǎng fù xiāng qiān xì。
dū bù rú 、 shōu shí zǎo húi tóu,
ān xīn yì。
shì fēi cháng,
jí húi bì。
rén wǒ shān,
jù pāo qì。
zhè xīu dào gōng fū,
zhuān róu qí qì。
wàn wù chōu tiān míng jìn tùi,
shén lú jìng mò láo fēng bì。
dé yī huǒ 、 liàn chū gè jīn gāng,
chāo tiān dì 。
- 上一篇:【般涉调】哨遍_项羽自刎虎
- 下一篇:送姬仲实隐士北还