送悲如晦宰吴江

(宋代)王安石

霜泽与天杳,旁临无限情。他时散发处,最限垂虹亭。飘然平生游,舍我戴吴星。欲往独不得,都门看扬舲。到县问疾苦,为予求所经。当知耕牧地,往往茭蒲青。三江断其二,洚水何由宁。微子好古者,此歌尚谁听。

《送悲如晦宰吴江》拼音标注

sòng bēi rú hùi zǎi wú jiāng
shuāng zé yǔ tiān yǎo,
páng lín wú xiàn qíng。
tā shí sàn fā chù,
zùi xiàn chúi hóng tíng。
piāo rán píng shēng yóu,
shè wǒ dài wú xīng。
yù wǎng dú bù dé,
dū mén kàn yáng líng。
dào xiàn wèn jí kǔ,
wèi yú qíu suǒ jīng。
dāng zhī gēng mù dì,
wǎng wǎng jiāo pú qīng。
sān jiāng duàn qí èr,
jiàng shǔi hé yóu níng。
wēi zǐ hǎo gǔ zhě,
cǐ gē shàng shúi tīng 。