饮横山吴氏醒酣亭

(明代)王鏊

孤云落日鱼龙界,横山又在孤云外。一朝坐我横山中,回顾反觉人寰隘。

就中最爱吴家亭,浪花堆里一点青。干山在南绍山北,亭山正直中间停。

天风飘飘吹我袂,自觉蓬瀛不难至。安得刘伶李白共此举瑶觞,百川吸尽无由醉。

《饮横山吴氏醒酣亭》拼音标注

yǐn héng shān wú shì xǐng hān tíng
gū yún luò rì yú lóng jiè,
héng shān yòu zài gū yún wài。
yī zhāo zuò wǒ héng shān zhōng,
húi gù fǎn jué rén huán ài。
jìu zhōng zùi ài wú jiā tíng,
làng huā dūi lǐ yī diǎn qīng。
gān shān zài nán shào shān běi,
tíng shān zhèng zhí zhōng jiān tíng。
tiān fēng piāo piāo chūi wǒ mèi,
zì jué péng yíng bù nán zhì。
ān dé líu líng lǐ bái gòng cǐ jǔ yáo shāng,
bǎi chuān xī jǐn wú yóu zùi。