听人弹琴
(明代)王鏊
薰风长日庭院深,有人危坐弦鸣琴。悽其人作履霜操,划然忽造崩山音。
大弦春温小廉折,大小廉温无间歇。月斜窗户鸿飞高,秋入园林蝉语咽。
抚弦按指忽变之,袅袅馀音如欲绝。欲绝不绝还丁丁,幽谷幽禽饥啄雪。
黄昏风雨势振天,天青雨歇山娟娟。衣冠相对坐终日,日与文王孔子相周旋。
烦君试作南薰调,去和虞韶向廊庙。
《听人弹琴》拼音标注
tīng rén dàn qín
xūn fēng cháng rì tíng yuàn shēn,
yǒu rén wēi zuò xián míng qín。
qī qí rén zuò lv̌ shuāng cāo,
huá rán hū zào bēng shān yīn。
dà xián chūn wēn xiǎo lián zhé,
dà xiǎo lián wēn wú jiān xiē。
yuè xié chuāng hù hóng fēi gāo,
qīu rù yuán lín chán yǔ yān。
fǔ xián àn zhǐ hū biàn zhī,
niǎo niǎo yú yīn rú yù jué。
yù jué bù jué huán dīng dīng,
yōu gǔ yōu qín jī zhuó xuě。
huáng hūn fēng yǔ shì zhèn tiān,
tiān qīng yǔ xiē shān juān juān。
yī guān xiāng dùi zuò zhōng rì,
rì yǔ wén wáng kǒng zǐ xiāng zhōu xuán。
fán jūn shì zuò nán xūn diào,
qù hé yú sháo xiàng láng miào。