文君

(明代)王邦畿

王孙少女太聪明,辨得文章审得声。轻薄世间皆俗物,重令才士不成名。

亦因好命宜佳婿,安得他人似长卿。一过临邛春便暖,为君酒醉为君评。

《文君》拼音标注

wén jūn
wáng sūn shǎo nv̌ tài cōng míng,
biàn dé wén zhāng shěn dé shēng。
qīng bó shì jiān jiē sú wù,
zhòng lìng cái shì bù chéng míng。
yì yīn hǎo mìng yí jiā xù,
ān dé tā rén sì cháng qīng。
yī guò lín qióng chūn biàn nuǎn,
wèi jūn jǐu zùi wèi jūn píng。