沁园春 其一 哭云期用高青丘韵

(清代)王策

不信斯人,逸气清姿,都安在哉。痛虎头万都、竟虚骨相;

龙文百斛,并落泉台。今且茫茫,后尤寂寂,谁复知君绝世才。

灵床畔,看纸灰尚暖,书架初埃。

戢身三尺荒苔。便长伴、千年蒿与莱。叹我空到此,作驴鸣去;

人谁似者,望虎贲来。已矣遗琴,凄然逝水,咽断冰丝未述哀。

知何日,把传编袁友,生面重开。

《沁园春 其一 哭云期用高青丘韵》拼音标注

qìn yuán chūn qí yī kū yún qī yòng gāo qīng qīu yùn
bù xìn sī rén,
yì qì qīng zī,
dū ān zài zāi。
tòng hǔ tóu wàn dū 、 jìng xū gǔ xiāng ; lóng wén bǎi hú,
bìng luò quán tái。
jīn qiě máng máng,
hòu yóu jì jì,
shúi fù zhī jūn jué shì cái。
líng chuáng pàn,
kàn zhǐ hūi shàng nuǎn,
shū jià chū āi。
jí shēn sān chǐ huāng tái。
biàn cháng bàn 、 qiān nián hāo yǔ lái。
tàn wǒ kōng dào cǐ,
zuò lv́ míng qù ; rén shúi sì zhě,
wàng hǔ bì lái。
yǐ yǐ yí qín,
qī rán shì shǔi,
yān duàn bīng sī wèi shù āi。
zhī hé rì,
bǎ chuán biān yuán yǒu,
shēng miàn zhòng kāi。