守默 其四

(宋代)王称

躁妄伐天性,幽元养明神。如何啬夫雄,喋喋忘苦辛。

辩钜恒若讷,辞多非吉人。君看桃李花,无为祸所邻。

《守默 其四》拼音标注

shǒu mò qí sì
zào wàng fá tiān xìng,
yōu yuán yǎng míng shén。
rú hé sè fū xióng,
dié dié wàng kǔ xīn。
biàn jù héng ruò nè,
cí duō fēi jí rén。
jūn kàn táo lǐ huā,
wú wèi huò suǒ lín。