午谷山人歌赠周别驾

(明代)王宠

终南太乙开咸京,丹崖绣壁如削成。白谷崖通子午道,黄河吐泄金天晶。

高垂铁锁猿鸟窄,倒插屏障莲花倾。青林漠漠山鬼啸,紫云队队仙人行。

中有太古巢居人,披霞散发㩦道经。时窥古洞获竹简,独荷长镵斸茯苓。

形骸肮脏杂土木,胸次错落罗辰星。迩来强起为赤子,飘然乘霓朝帝庭。

会稽山水聊佐郡,骑驴高啸窥东溟。壮游欲蹑子长迹,探古快读秦皇铭。

当时岩壑依然在,芝草琅玕几树青。兴酣咤望长西北,眼中簸荡泾水碧。

皇子陂边落日明,蓝田关外秦云白。谷口子真谩招隐,清庙明堂须柱石。

他日功成更拂衣,相邀福地烧金液。

《午谷山人歌赠周别驾》拼音标注

wǔ gǔ shān rén gē zèng zhōu bié jià
zhōng nán tài yǐ kāi xián jīng,
dān yá xìu bì rú xuē chéng。
bái gǔ yá tōng zǐ wǔ dào,
huáng hé tǔ xiè jīn tiān jīng。
gāo chúi tiě suǒ yuán niǎo zhǎi,
dǎo chā píng zhàng lián huā qīng。
qīng lín mò mò shān gǔi xiào,
zǐ yún dùi dùi xiān rén xíng。
zhōng yǒu tài gǔ cháo jū rén,
pī xiá sàn fā xié dào jīng。
shí kūi gǔ dòng huò zhú jiǎn,
dú hé cháng chán zhǔ fú líng。
xíng hái háng zāng zá tǔ mù,
xiōng cì cuò luò luō chén xīng。
ěr lái qiáng qǐ wèi chì zǐ,
piāo rán chéng ní zhāo dì tíng。
hùi jī shān shǔi liáo zuǒ jùn,
qí lv́ gāo xiào kūi dōng míng。
zhuàng yóu yù niè zǐ cháng jī,
tàn gǔ kuài dú qín huáng míng。
dāng shí yán hè yī rán zài,
zhī cǎo láng gān jī shù qīng。
xīng hān zhà wàng cháng xī běi,
yǎn zhōng bò dàng jīng shǔi bì。
huáng zǐ bēi biān luò rì míng,
lán tián guān wài qín yún bái。
gǔ kǒu zǐ zhēn mán zhāo yǐn,
qīng miào míng táng xū zhù shí。
tā rì gōng chéng gèng fú yī,
xiāng yāo fú dì shāo jīn yè。