阳春词

(明代)王宠

春到江南春可怜,东郊西郭得春先。初飞蛱蝶犹疑梦,忽见梅花各问年。鹦鹉洲边芳草积,凤凰楼下百花然。王孙拾翠争相问,美女寻春总献妍。千金买得飞龙马,八宝装成软玉鞭。啼鸟乱群还自对,游丝争绕暗相牵。勾吴楼阁如天上,别有红妆笑相向。云屏珠箔正昭回,锦树琼花次第开。倾国能夸《神女赋》,凌云还有茂陵才。欲移角枕鲛绡帐,先挂冠缨翡翠钗。春色年年归有期,劝君须惜少年时。春去春来人不见,花开花落日相思。昨日朱颜浑似玉,今朝白发已如丝。年年暗受伤春病,不与杨花燕子知。

《阳春词》拼音标注

yáng chūn cí
chūn dào jiāng nán chūn kě lián,
dōng jiāo xī guō dé chūn xiān。
chū fēi jiá dié yóu yí mèng,
hū jiàn méi huā gè wèn nián。
yīng wǔ zhōu biān fāng cǎo jī,
fèng huáng lóu xià bǎi huā rán。
wáng sūn shí cùi zhēng xiāng wèn,
měi nv̌ xún chūn zǒng xiàn yán。
qiān jīn mǎi dé fēi lóng mǎ,
bā bǎo zhuāng chéng ruǎn yù biān。
tí niǎo luàn qún huán zì dùi,
yóu sī zhēng rào àn xiāng qiān。
gōu wú lóu gé rú tiān shàng,
bié yǒu hóng zhuāng xiào xiāng xiàng。
yún píng zhū bó zhèng zhāo húi,
jǐn shù qióng huā cì dì kāi。
qīng guó néng kuā 《 shén nv̌ fù 》,
líng yún huán yǒu mào líng cái。
yù yí jiǎo zhěn jiǎo xiāo zhàng,
xiān guà guān yīng fěi cùi chāi。
chūn sè nián nián gūi yǒu qī,
quàn jūn xū xī shǎo nián shí。
chūn qù chūn lái rén bù jiàn,
huā kāi huā luò rì xiāng sī。
zuó rì zhū yán hún sì yù,
jīn zhāo bái fā yǐ rú sī。
nián nián àn shòu shāng chūn bìng,
bù yǔ yáng huā yàn zǐ zhī 。