古华以桃核石索题石为阮湘圃封公所贻

(清代)汪大经

窃而食之方朔桃,桃核纷向云中抛。铿然核地化为石,淮上仙翁初拾得

传观一座人咸惊,无人识是衡星精。小石果蓏艮取义,石不能言以形示。

磊落中含玉液温,仙翁宝更逾瑶琨。何时莹然入君手,好向西池奉阿母。

君先绘有丹荔图,合成双璧图不孤。只恐骊龙夜破梦,错认遗珠爪攫弄。

题笺我亦思好春,桃叶桃根半化尘。幻想此核种傥活,劳君咒以生花笔。

《古华以桃核石索题石为阮湘圃封公所贻》拼音标注

gǔ huá yǐ táo hé shí suǒ tí shí wèi ruǎn xiāng pǔ fēng gōng suǒ yí
qiè ér shí zhī fāng shuò táo,
táo hé fēn xiàng yún zhōng pāo。
kēng rán hé dì huà wèi shí,
huái shàng xiān wēng chū shí dé。
chuán guān yī zuò rén xián liáng,
wú rén shì shì héng xīng jīng。
xiǎo shí guǒ luǒ gèn qǔ yì,
shí bù néng yán yǐ xíng shì。
lěi luò zhōng hán yù yè wēn,
xiān wēng bǎo gèng yú yáo kūn。
hé shí yíng rán rù jūn shǒu,
hǎo xiàng xī chí fèng ā mǔ。
jūn xiān hùi yǒu dān lì tú,
hé chéng shuāng bì tú bù gū。
zhǐ kǒng lí lóng yè pò mèng,
cuò rèn yí zhū zhuǎ jué nòng。
tí jiān wǒ yì sī hǎo chūn,
táo yè táo gēn bàn huà chén。
huàn xiǎng cǐ hé zhǒng tǎng huó,
láo jūn zhòu yǐ shēng huā bǐ。