和曾侍讲古意

(明代)王绂

靡靡风外花,濯濯路傍柳。盈盈马上姝,皎皎出素手。

挥鞭度南陌,行人尽回首。芳香袭和风,皓綵夺目久。

转盻睹他人,百媚自成丑。孰云君子配,终恐匪佳偶。

会合宁不欢,别离恐难守。怀哉罗敷言,使君妇自有。

《和曾侍讲古意》拼音标注

hé céng shì jiǎng gǔ yì
mǐ mǐ fēng wài huā,
zhuó zhuó lù bàng lǐu。
yíng yíng mǎ shàng shū,
jiǎo jiǎo chū sù shǒu。
hūi biān dù nán mò,
xíng rén jǐn húi shǒu。
fāng xiāng xí hé fēng,
hào cǎi duó mù jǐu。
zhuǎn xì dǔ tā rén,
bǎi mèi zì chéng chǒu。
shú yún jūn zǐ pèi,
zhōng kǒng fěi jiā ǒu。
hùi hé níng bù huān,
bié lí kǒng nán shǒu。
huái zāi luō fū yán,
shǐ jūn fù zì yǒu。