题孝子曹镛卷
(明代)王绂
曹君本右族,乃是武惠孙。孝义出天性,辞貌恭而温。
念昔父早没,而独母氏存。母子守清素,终鲜弟与昆。
穷居力弗赡,藜藿供盘飧。时有好善者,有女愿与婚。
既以承祭祀,复兹奉晨昏。奈何颇成立,母老病且殙。
迎医及祷祈,徒然自趋奔。母病日已剧,恻恻心忧烦。
于焉割其股,调和煮成䭈。一啜病即愈,依然对庭萱。
后来病屡作,夫妇相与言。再三至刲肝,闻者惊心魂。
老天念其诚,遂使母子完。曾从视其伤,肌肤尚留痕。
母寿尽天年,此心可无冤。至今问其故,对客声犹吞。
嗟哉孝子心,勇为过孟贲。杀身以成仁,况兹罔极恩。
唯知母所重,此身何暇论。世多不情子,贬议争嚣喧。
圣朝崇孝治,特为旌其门。岂徒事奖劝,要使薄俗敦。
吾知孝义名,千古留乾坤。
《题孝子曹镛卷》拼音标注
tí xiào zǐ cáo yōng juàn
cáo jūn běn yòu zú,
nǎi shì wǔ hùi sūn。
xiào yì chū tiān xìng,
cí mào gōng ér wēn。
niàn xī fù zǎo méi,
ér dú mǔ shì cún。
mǔ zǐ shǒu qīng sù,
zhōng xiān dì yǔ kūn。
qióng jū lì fú shàn,
lí huò gōng pán sūn。
shí yǒu hǎo shàn zhě,
yǒu nv̌ yuàn yǔ hūn。
jì yǐ chéng jì sì,
fù zī fèng chén hūn。
nài hé pǒ chéng lì,
mǔ lǎo bìng qiě hūn。
yíng yì jí dǎo qí,
tú rán zì qū bēn。
mǔ bìng rì yǐ jù,
cè cè xīn yōu fán。
yú yān gē qí gǔ,
diào hé zhǔ chéng jiàn。
yī chuò bìng jí yù,
yī rán dùi tíng xuān。
hòu lái bìng lv̌ zuò,
fū fù xiāng yǔ yán。
zài sān zhì kūi gān,
wén zhě liáng xīn hún。
lǎo tiān niàn qí chéng,
sùi shǐ mǔ zǐ wán。
céng cóng shì qí shāng,
jī fū shàng líu hén。
mǔ shòu jǐn tiān nián,
cǐ xīn kě wú yuān。
zhì jīn wèn qí gù,
dùi kè shēng yóu tūn。
jiē zāi xiào zǐ xīn,
yǒng wèi guò mèng bì。
shā shēn yǐ chéng rén,
kuàng zī wǎng jí ēn。
wéi zhī mǔ suǒ zhòng,
cǐ shēn hé xiá lùn。
shì duō bù qíng zǐ,
biǎn yì zhēng xiāo xuān。
shèng zhāo chóng xiào zhì,
tè wèi jīng qí mén。
qǐ tú shì jiǎng quàn,
yào shǐ bó sú dūn。
wú zhī xiào yì míng,
qiān gǔ líu gān kūn。
- 上一篇:梦两儿
- 下一篇:题胡学士从叔祖母曹氏死节卷