玉笋晴云

(明代)王绂

聚散不可常,飘飘任舒卷。山人去莫留,影逐孤帆远。

《玉笋晴云》拼音标注

yù sǔn qíng yún
jù sàn bù kě cháng,
piāo piāo rèn shū juàn。
shān rén qù mò líu,
yǐng zhú gū fān yuǎn。