为翰林典籍沈民则题乐琴书处

(明代)王绂

沈君搆华轩,藏书复藏琴。书以载古道,琴以传古音。

古人不可见,唯此悦我心。我心既自悦,外虑俱销沈。

凉生深竹净,日转高梧阴。弦诵苟世守,奚须满籯金。

《为翰林典籍沈民则题乐琴书处》拼音标注

wèi hàn lín diǎn jí shěn mín zé tí lè qín shū chù
shěn jūn gòu huá xuān,
cáng shū fù cáng qín。
shū yǐ zài gǔ dào,
qín yǐ chuán gǔ yīn。
gǔ rén bù kě jiàn,
wéi cǐ yuè wǒ xīn。
wǒ xīn jì zì yuè,
wài lv̀ jù xiāo shěn。
liáng shēng shēn zhú jìng,
rì zhuǎn gāo wú yīn。
xián sòng gǒu shì shǒu,
xī xū mǎn yíng jīn。