雨夜宿实上人山房因题于竹石图

(明代)王绂

竹窗清夜听风雨,蒲座同僧对一灯。自笑身形癯似鹤,谁知心事冷如冰。

茅庵近漏牵萝补,茶鼎将枯汲涧增。明日天晴过湖去,云山烟树绕平陵。

《雨夜宿实上人山房因题于竹石图》拼音标注

yǔ yè sù shí shàng rén shān fáng yīn tí yú zhú shí tú
zhú chuāng qīng yè tīng fēng yǔ,
pú zuò tóng sēng dùi yī dēng。
zì xiào shēn xíng qú sì hè,
shúi zhī xīn shì lěng rú bīng。
máo ān jìn lòu qiān luó bǔ,
chá dǐng jiāng kū jí jiàn zēng。
míng rì tiān qíng guò hú qù,
yún shān yān shù rào píng líng。