耳聩自嘲
(明代)王绂
自喜从今不畏雷,是非无较转痴呆。心情要与分明解,指掌须教点画来。
每事应酬将意测,卒时呼唤肯头回。偶逢生客初相访,未及交谈便指腮。
《耳聩自嘲》拼音标注
ěr kùi zì cháo
zì xǐ cóng jīn bù wèi léi,
shì fēi wú jiào zhuǎn chī dāi。
xīn qíng yào yǔ fēn míng jiě,
zhǐ zhǎng xū jiào diǎn huà lái。
měi shì yìng chóu jiāng yì cè,
zú shí hū huàn kěn tóu húi。
ǒu féng shēng kè chū xiāng fǎng,
wèi jí jiāo tán biàn zhǐ sāi。