望湘人 归雁

(明代)王夫之

到君生寒里,寒尽春边,惺惺还自分晓。烟水无涯,关河何处,长是梦魂飞绕。

任不归来,也堪信宿,柰他幽悄。尽江南、草长鱼肥,难把寸心灰了。

历尽墟烟晚照,更天低月暗,风凄云窅。脉脉自孤征,冷觑垂杨栖鸟。

随处生缘,暂时留恋,只爱桃英娇小。问他日、万片秋声,谁领取江天缥渺。

《望湘人 归雁》拼音标注

wàng xiāng rén gūi yàn
dào jūn shēng hán lǐ,
hán jǐn chūn biān,
xīng xīng huán zì fēn xiǎo。
yān shǔi wú yá,
guān hé hé chù,
cháng shì mèng hún fēi rào。
rèn bù gūi lái,
yě kān xìn sù,
nài tā yōu qiǎo。
jǐn jiāng nán 、 cǎo cháng yú féi,
nán bǎ cùn xīn hūi le。
lì jǐn xū yān wǎn zhào,
gèng tiān dī yuè àn,
fēng qī yún yǎo。
mài mài zì gū zhēng,
lěng qù chúi yáng qī niǎo。
súi chù shēng yuán,
zàn shí líu liàn,
zhǐ ài táo yīng jiāo xiǎo。
wèn tā rì 、 wàn piàn qīu shēng,
shúi lǐng qǔ jiāng tiān piǎo miǎo。