送董苍水游楚粤

(清代)王广心

先朝直节董侍郎,锄奸拜杖投南荒。百粤山川恣吟啸,至今岩壑垂光芒。

康乐登临千载绝,苍梧黯淡漓江咽。铁城铜柱漫崔嵬,木客山猿自清切。

侍郎之后君也才,文章早压黄金台。时无孔融不荐士,《天人三策》空归来。

丈夫壮志凌八极,越水吴山伤偪仄。潇湘万顷九疑烟,我有愁心荡空碧。

兴来还看郁林山,八桂堂深客思闲。豆蔻晓风啼翠羽,桄榔残照落乌蛮。

其间仕宦都贤者,酌酒论诗袖堪把。铜鼓峰前意慨慷,绿珠渡口人潇洒。

劝君莫过柳侯祠,少年失足良可悲。劝君勿谒伏波庙,七十据鞍达者诮。

人生功何必勒昆吾鼎,贵何必入中书堂。淋漓翰墨飞夜郎,如君侍郎名亦章。

采罢丹砂好归隐,与君谷口话农桑。

《送董苍水游楚粤》拼音标注

sòng dǒng cāng shǔi yóu chǔ yuè
xiān zhāo zhí jié dǒng shì láng,
chú jiān bài zhàng tóu nán huāng。
bǎi yuè shān chuān zì yín xiào,
zhì jīn yán hè chúi guāng máng。
kāng lè dēng lín qiān zài jué,
cāng wú àn dàn lí jiāng yān。
tiě chéng tóng zhù màn cūi wéi,
mù kè shān yuán zì qīng qiē。
shì láng zhī hòu jūn yě cái,
wén zhāng zǎo yā huáng jīn tái。
shí wú kǒng róng bù jiàn shì,
《 tiān rén sān cè 》 kōng gūi lái。
zhàng fū zhuàng zhì líng bā jí,
yuè shǔi wú shān shāng bī zè。
xiāo xiāng wàn qǐng jǐu yí yān,
wǒ yǒu chóu xīn dàng kōng bì。
xīng lái huán kàn yù lín shān,
bā gùi táng shēn kè sī xián。
dòu kòu xiǎo fēng tí cùi yǔ,
guàng láng cán zhào luò wū mán。
qí jiān shì huàn dū xián zhě,
zhuó jǐu lùn shī xìu kān bǎ。
tóng gǔ fēng qián yì kǎi kāng,
lv̀ zhū dù kǒu rén xiāo sǎ。
quàn jūn mò guò lǐu hóu cí,
shǎo nián shī zú liáng kě bēi。
quàn jūn wù yè fú bō miào,
qī shí jù ān dá zhě qiào。
rén shēng gōng hé bì lè kūn wú dǐng,
gùi hé bì rù zhōng shū táng。
lín lí hàn mò fēi yè láng,
rú jūn shì láng míng yì zhāng。
cǎi bà dān shā hǎo gūi yǐn,
yǔ jūn gǔ kǒu huà nóng sāng。