野禽鸣

(明代)汪广洋

告天儿,何独悲,脊令原上春风吹。雄雌颉原羽䙰褷,路旁行人愁见之。

蓦然撅起数百丈,以声叩天将为谁。其音嘈嘈,其尾佳佳。

喉乾口燥无了期,使人听之心胆摧。中原板荡十馀载,五兵血战三精亏。

黄沙漫漫草离离,髑髅如霜骨如雪。彼苍高高知不知,匪风下泉感於斯。

念汝微物知安危,告天儿,何独悲。

《野禽鸣》拼音标注

yě qín míng
gào tiān ér,
hé dú bēi,
jí lìng yuán shàng chūn fēng chūi。
xióng cí jié yuán yǔ lí shī,
lù páng xíng rén chóu jiàn zhī。
mò rán juē qǐ shù bǎi zhàng,
yǐ shēng kòu tiān jiāng wèi shúi。
qí yīn cáo cáo,
qí wěi jiā jiā。
hóu gān kǒu zào wú le qī,
shǐ rén tīng zhī xīn dǎn cūi。
zhōng yuán bǎn dàng shí yú zài,
wǔ bīng xiě zhàn sān jīng yú。
huáng shā màn màn cǎo lí lí,
dú lóu rú shuāng gǔ rú xuě。
bǐ cāng gāo gāo zhī bù zhī,
fěi fēng xià quán gǎn yú sī。
niàn rǔ wēi wù zhī ān wēi,
gào tiān ér,
hé dú bēi。