用王璛登山诗韵
(明代)汪广洋
层台凌空青,盘距亦非隘。偶兹寄玄想,高非足所快。
繁条翳青阴,双林俨相带。灵鳌峙云中,疏钟起天外。
于以干景精,于以聆梵呗。焉知澒洞间,适与意相会。
在在山之阳,凝飔振行旆。月出湖水明,云澄楚山碧。
凉飙动地来,苍茫思何极。遐哉金银阙,台构越千尺。
彤霞湛昭回,白羽仰飞历。重游感迟莫,胜赏谐今昔。
云胡穹壤中,而为物所役。眷兹澹夷犹,得酒聊自适。
《用王璛登山诗韵》拼音标注
yòng wáng sù dēng shān shī yùn
céng tái líng kōng qīng,
pán jù yì fēi ài。
ǒu zī jì xuán xiǎng,
gāo fēi zú suǒ kuài。
fán tiáo yì qīng yīn,
shuāng lín yǎn xiāng dài。
líng áo zhì yún zhōng,
shū zhōng qǐ tiān wài。
yú yǐ gān jǐng jīng,
yú yǐ líng fàn bài。
yān zhī hòng dòng jiān,
shì yǔ yì xiāng hùi。
zài zài shān zhī yáng,
níng sī zhèn xíng pèi。
yuè chū hú shǔi míng,
yún chéng chǔ shān bì。
liáng biāo dòng dì lái,
cāng máng sī hé jí。
xiá zāi jīn yín què,
tái gōu yuè qiān chǐ。
tóng xiá zhàn zhāo húi,
bái yǔ yǎng fēi lì。
zhòng yóu gǎn chí mò,
shèng shǎng xié jīn xī。
yún hú qióng rǎng zhōng,
ér wèi wù suǒ yì。
juàn zī dàn yí yóu,
dé jǐu liáo zì shì。
- 上一篇:樵逸诗二首为徐徵士赋 其一
- 下一篇:对菊答友生