哀蛩吟

(明代)汪广洋

西风院落无人语,白露泠泠滴秋宇。仰见月明河汉高,咿轧哀蛩弄机杼。咿轧咿轧机杼鸣,绮窗飞度玉梭轻。同声合奏思无限,万绪千端织不成。芳兰夕气浮金井,宝鸭沉烟翠衿冷。荡子从军去不归,妾身抱恨愁孤影。此时此夜闻此声,更长梦短难为情。银缸暗击玉钗碎,锦瑟斜移金雁横。金雁斜横飞不起,漫索余音满人耳。梨云化作阳台梦,家书望绝湘江鲤。湘江水流东复深,荡子不归劳妾心。故将鲛人万斛泪,写入哀蛩肠断吟。

《哀蛩吟》拼音标注

āi qióng yín
xī fēng yuàn luò wú rén yǔ,
bái lù líng líng dī qīu yǔ。
yǎng jiàn yuè míng hé hàn gāo,
yī yà āi qióng nòng jī zhù。
yī yà yī yà jī zhù míng,
qǐ chuāng fēi dù yù suō qīng。
tóng shēng hé zòu sī wú xiàn,
wàn xù qiān duān zhī bù chéng。
fāng lán xī qì fú jīn jǐng,
bǎo yā chén yān cùi jīn lěng。
dàng zǐ cóng jūn qù bù gūi,
qiè shēn bào hèn chóu gū yǐng。
cǐ shí cǐ yè wén cǐ shēng,
gèng cháng mèng duǎn nán wèi qíng。
yín gāng àn jí yù chāi sùi,
jǐn sè xié yí jīn yàn héng。
jīn yàn xié héng fēi bù qǐ,
màn suǒ yú yīn mǎn rén ěr。
lí yún huà zuò yáng tái mèng,
jiā shū wàng jué xiāng jiāng lǐ。
xiāng jiāng shǔi líu dōng fù shēn,
dàng zǐ bù gūi láo qiè xīn。
gù jiāng jiǎo rén wàn hú lèi,
xiě rù āi qióng cháng duàn yín 。